Tế Công khải thị, đẩy núi cứu người

Một anh bạn người Mỹ sắp đến Hàng Châu du lịch, anh hỏi tôi rằng những thắng cảnh nào của Hàng Châu đáng tham quan nhất. Tôi đáp: Ngoài Tây Hồ và chùa Nhạc Vương, anh nhất định phải đến thăm đỉnh Phi Lai.

Và đây là câu chuyện dân gian của Hàng Châu mà tôi từng đọc từ khi còn nhỏ:

Vào một ngày khi đang trên đường đến chùa Linh Ẩn, hòa thượng Tế Công đột nhiên thấy hồi hộp trong tâm. Thông qua thiên mục ông thấy có một đỉnh núi sắp bay đến và rơi trúng xuống thôn làng phía trước. Tế Công liền lớn tiếng hô hào, kêu gọi các thôn dân hãy mau mau chạy trốn. Đáp lại, mọi người dân trong thôn đều giễu cợt ông và chê rằng: Lão hòa thượng này lại nói những lời khùng khùng điên điên rồi!

Tế Công trong lòng gấp gáp, vừa nhìn thấy một gia đình đang tổ chức hôn lễ, ông liền sấn tới cõng ngay cô dâu chạy đi. Người dân trong thôn thấy vậy đều tức giận, nộ khí bừng bừng. Họ liền hô hoán bạn bè thân thích cùng nhau đánh đuổi lão hòa thượng điên ấy. Cả đám đông ba chân bốn cẳng lũ lượt đuổi theo Tế Công, nhưng vừa chạy ra khỏi cổng thôn thì một ngọn núi không rõ từ đâu bay đến. Đi cuối đoàn có tiểu cô nương chậm chân, suýt chút nữa bị đè dưới đất đá. Tế Công vội thi triển thần thông, hướng lòng bàn tay về phía núi, chỉ trong khoảnh khắc cả ngọn núi đã bị đẩy lùi về phía sau. Nhờ đó tiểu cô nương mới có thể thoát chết trong gang tấc, người dân trong thôn cũng tránh được thảm họa kinh hoàng.

Tế Công là một nhân vật có thật trong lịch sử. Ông sinh vào những năm đầu thời Nam Tống, tên thật là Lý Tu Duyên, khi xuất gia lấy pháp danh là Đạo Tề. Vì ông không chú ý đến ăn mặc, bộ dạng lúc nào cũng lôi thôi lếch thếch, thoạt nhìn thấy có vẻ điên điên rồ rồ, vì thế người đời gọi ông là Tế Điên hòa thượng. Nhưng kỳ thực Tế Công là bậc cao tăng, thường hay xuất hiện cứu khốn phò nguy, cứu nạn thoát khổ.

Câu chuyện đẩy núi kể trên đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tuổi thơ tôi, tôi đã từng nghĩ rằng đó chẳng qua chỉ là một truyền thuyết đẹp mà thôi. Đến cuối năm 1994 khi đến thăm Hàng Châu, tôi tình cờ phát hiện dưới chân núi Phi Lai có một vết lõm in sâu vào vách đá trông giống như lòng bàn tay. Người ta nói đây chính là lòng bàn tay của Tế Công năm xưa, vì đẩy lùi đỉnh Phi Lai mà còn lưu lại. Lòng bàn tay rất lớn, cao bằng một người, có lẽ khi thi triển thần thông Tế Công đã thể hiện bản tướng ‘pháp thiên tượng địa’ của mình.

Dấu tay Tế Công trên vách đá ở Phi Lai (Ảnh dẫn qua Epochtimes.com)

Một lần, Tế Công thi triển thần thông vận chuyển những khúc gỗ lớn từ Tứ Xuyên (ở phía tây nam Trung Quốc) đến Hàng Châu (gần bờ biển phía đông Trung Quốc) để xây dựng chùa. Nhờ pháp lực của Tế Công, từng khúc từng khúc gỗ lần lượt nổi lên từ trong miệng giếng rồi xông thẳng ra ngoài. Đến khi Tế Công nói “đủ rồi, đủ rồi”, khúc gỗ cuối cùng không bay lên nữa, chỉ đành nằm lại trong giếng.

Đến nay Hàng Châu vẫn còn di tích Tế Công chuyển gỗ, khúc gỗ cuối cùng chưa được đưa ra ngoài nên vẫn còn nằm lại trong giếng. Người đời sau đã xây đình che bên trên và gọi chiếc giếng này là “Tỉnh Tâm tỉnh” (giếng tỉnh tâm) hoặc “Thần Vận tỉnh” (giếng Thần chuyển gỗ).

Có câu thơ rằng: “Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh, thuỷ bất tại thâm, hữu long tắc linh” (núi không vì cao, có Tiên mới nổi danh, nước không vì sâu, có rồng mới hoá linh). Hàng Châu không chỉ có phong cảnh tú lệ mà còn có những di tích đầy giá trị nhân văn, và di tích của Tế Công chính là như thế.

Tôi từng thưởng thức các tiết mục vũ đạo của Đoàn Nghệ thuật Shen Yun biểu diễn ở Philadelphia (Mỹ). Hôm ấy, câu chuyện “Tế Công cướp dâu” đã được tái hiện sống động trên vũ đài.

Trên nền âm nhạc ưu mĩ và thiết kế phông nền 3D chân thực là tiết mục biểu diễn cảm động lòng người. Mở đầu cho tiết mục ấy là những lời giới thiệu của người dẫn chương trình, trong đó có một câu khiến tôi phải suy nghĩ: Khi có người đưa ra những lời dự ngôn, rất nhiều người thường tỏ vẻ hoài nghi, mãi cho đến khi sự việc xảy ra rồi họ mới biết tác giả dự ngôn quả thực là một nhà tiên tri.

Còn nhớ vào năm 2006, trong dạ tiệc mừng năm mới của đài truyền hình NTD có một tiết mục tên là “Khi tượng sư tử đá đỏ mắt”. Chuyện kể rằng, Bồ Tát hóa thân thành người ăn mày đến điểm hóa cho một bà lão nghèo: Khi đôi mắt của tượng sư tử đá biến thành màu đỏ thì hồng thủy sẽ đến. Bà lão có ý tốt báo tin cho dân làng, nhưng rất nhiều người trong thôn đều cười chê và giễu cợt bà lão. Đến khi hồng thủy bất ngờ ập tới, chỉ những ai tin lời bà lão mới có thể thoát khỏi kiếp nạn, còn những kẻ bài xích đều chôn mình dưới biển nước mênh mông.

Trong “Thánh Kinh” có câu chuyện về con tàu Noah. Noah được Chúa Trời báo tin rằng hồng thủy sẽ đến, ông liền đóng một con tàu trên sa mạc. Bất cứ ai thấy cảnh này đều cho rằng ông là kẻ điên khùng, vì thế họ lại càng coi thường những lời khẩn thiết chân thành của ông. Đến khi mưa bão vần vũ suốt bốn mươi ngày đêm, nước lũ dâng ngập trời thì người ta mới hối hận nhưng đã quá muộn màng.

Vì sao người ta không tin dự ngôn? Có lẽ chính là bởi hai chữ: “ngạo mạn”. Ngạo mạn xuất phát từ thân phận, địa vị, tài phú của bản thân, hoặc vì quá tin vào tri thức của chính mình. Thôn dân không tin lời Tế Công có lẽ vì họ quá tin vào lý tính của bản thân. Những kẻ chê cười bà lão có lẽ vì bà quá nghèo túng, hoặc có lẽ vì họ bất kính với Thần. Những người bài xích lời Noah có lẽ vì họ không thừa nhận “thiện ác hữu báo”. Khi đối diện với những người trông có vẻ điên cuồng, bần tiện, họ sẽ sinh ra tâm lý ngạo mạn, tự đại tự cao. Loại tâm lý ngạo mạn này là chướng ngại lớn nhất ngăn cản người ta liễu giải chân tướng và hiểu được sự thật.

Trong tiết mục biểu diễn Shen Yun, trên phông nền cuối cùng hiện ra dòng chữ: “Liễu giải được chân tướng là hy vọng đắc cứu”. Chỉ cần chúng ta giữ thái độ cởi mở và khiêm nhường để tìm hiểu sự thật, dùng đạo đức để suy xét và nhận định đúng sai, thì chúng ta sẽ có thể mở ra cho mình con đường thoát khỏi thảm họa và tiến tới tương lai.

Theo Chương Thiên Lượng – Epoch Times
Minh Hạnh biên dịch